Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

Người về từ cõi chết xuân Kỷ Mùi 1979

Người còn nhớ một mùa xuân đỏ máu
Xuân Kỷ Mùi 79 tang thương
Người có biết chăng?
Vào ngày đầu xuân ấy,
Tôi bé thơ nào đâu biết hận thù
Nhưng than ôi! Lòng người bạc ác
Giết chết tôi, băm xác chặt đầu
Tôi thơ dại chỉ nghe xác thân nặng oằn đau nhói
Từng nhát băm là ngàn vạn lần đau
Có một bé thơ đã chết vào độ đầu xuân
Một linh hồn lìa trần vất vưởng
Đi tìm nhặt chiếc đầu nơi giếng sâu
Và gom góp những mẩu xương rơi dọc triền đê hoang vắng
Vun vén tất cả rồi ngồi cầu nguyện
Mong thiên thần cho xác thân nguyên vẹn vóc hình
Tiếc thay!
Giấc mơ chỉ là giấc mơ
Lời cầu nguyện là hoang đường, huyễn hóa
Tôi trầm ngâm lặng chết ở bên mình
Một thoáng mông lung,
Tôi hoát nhiên là một thiên thần
Và rong chơi cùng muôn thiên thần có đôi cánh trắng
Lòng tôi dần rộng mở yêu thương
Năm tháng sau kể từ ngày tôi chết
Có một dịp tình cờ, tôi nhớ đến một niệm đau
Tôi bỗng chốc hóa thành một bé trai thơ dại
Lại một kiếp người giăng lối chông chênh
Ba mươi lăm năm dần trôi,
Tôi đã lớn để yêu thương, ghét hận
Những tiềm thức xa xưa réo gọi báo thù
Nhưng có một tình yêu chân thật được nuôi lớn ngàn đời
Đến hôm nay, nở một nụ hoa tình thơm ngát
Ôi! Chiến tranh máu sẽ nhuộm đỏ dòng sông
Lòng người lại dập vùi những khổ đau, căm hận
Báo thù, báo thù, báo thù ... vay trả ... trả vay
Thôi hãy bình yên nơi trái tim người mẹ
Đừng gieo chi những oan trái tầm thường
Dẫu biết rằng là niềm đau dân tộc 
Nhưng oán hờn không thể dứt bởi chiến tranh
Yêu thương không thể dệt bằng tang thương, mất mát
Dẫu ở nơi người, ta cũng chẳng thể sống thảnh thơi
Có lẽ tôi đã chết khi còn là thơ trẻ
Chóng giận hờn, cũng chóng yêu thương
Tôi chỉ mong mọi người hãy nên thơ trẻ
Và dệt đời bằng những nụ cười tươi
Cho cuộc sống cả bầu trời hạnh phúc,
Thanh bình, yên vui cho cả mọi giống loài.

Hãy Sống Một Cuộc Sống Bình Thản, Yên Vui! Đừng Sống Một Cuộc Đời Tiếc Nuối!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét