Có một kiếp nọ, tôi là con một gia đình khá giả. Được cha mẹ cho ăn học đến nơi đến chốn, tôi khá thông minh, được bạn bè nể trọng. Đi đâu chơi, bọn chúng cũng chèo kéo tôi đi cùng.
Trong làng, có cái chùa cổ, có cây đa rất to bọn chúng tôi thường tụ tập leo trèo ở đó. Có ông sư rất hiền lành tốt bụng vẫn cho bọn chúng tôi bánh trái và răn dạy. Không hiểu sao tôi rất thích nghe ông tụng kinh và học hỏi giáo lý. Tôi muốn vào chùa, ba mẹ đã không cho còn dời nhà đi nơi khác.
Khi lớn, tôi bị buộc lấy vợ và có được một bầy con. Ba mẹ lần lượt qua đời. Thấy cuộc sống giả tạm, ngắn ngủi nhớ đến nhà sư tôi đi tìm mua kinh sách về xem, lĩnh hội được không ít.
Sau đó, tôi tìm đến những ngôi chùa lân cận để học hỏi, tranh biện giáo lý. Những nhà sư không làm thỏa mãn kiến giải của tôi. Tôi nhận định “Những nhà sư chẳng biết gì về đạo pháp”.
Một thời gian dài, tôi tìm hiểu thêm giáo lý. Khi thấy đã thông suốt, tôi quyết định vào đời độ người.
Nhìn thấy vợ con sống xa hoa, hoang phí, không chịu tu học. Tôi đuổi cả ra đường, cho họ biết thế nào là đau khổ để họ sớm quay về nương tựa Phật.
Tôi lại thấy những cô gái làng chơi sống lầm lũi trong đêm. Những tưởng họ sống trong đau khổ, dễ độ nên tìm đến cứu vớt cuộc đời họ.
Ngộ nhận được Phật lực gia hộ, tôi đã thọ dụng và cố khuyên giải họ. Kết quả vì tôi không thực sự có thần thông, đi lầm đường rẽ nên nỗi tinh lực suy, khí lực cạn, hỏa khí vượng đốt cháy tim gan, đau không kể siết.
Thật là u mê, lầm lạc! Tôi không độ được người còn hại mình phải mất mạng.
Tôi lại ngộ nhận đạt đạo, u mê thị hiện nỗi khổ già bệnh chết, hiển bày Địa ngục. Chết không người thân. Uổng phí tu học, một đời lầm lạc.
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét