Thứ Tư, 4 tháng 12, 2013

Con hãy yêu thương chính kẻ thù của mình

Lại một kiếp khác. Gặp thời loạn lạc, tôi là một gã ăn xin. Thời loạn lạc dễ đâu có được bữa no, tôi thường lén chui rào vào nhà những người giàu có. Tôi đi kiếm những bữa thức ăn thừa mứa của chó mèo. Tôi vẫn hay bị bọn người ở bắt gặp, đánh đập và đuổi đi. Làng tôi có một ông rất giàu có và keo bẩn. Tôi vẫn thường hay vào nhà ông trộm thức ăn.
Hôm ấy, các con ông và người ở đã ra đồng thu hoạch lúa thóc. Tôi đói bụng nên lần vào nơi để thức ăn của chó. Đang với lấy khúc xương thì bị ông phát hiện.
Chẳng nói một câu, cây gậy trên tay ông phang vào người tôi tới tấp. Tôi bị dồn vào góc tường. Tôi khóc lóc van xin, ông vẫn không tha.
Ở góc tường có chậu mai trắng, có một cái kéo sắc nhọn nằm kề bên. Ông già càng đánh càng tàn nhẫn. Cứ nhằm vào những vết thương đẫm máu mà đánh xuống. Đau quá, tôi chụp cái kéo và lao tới. Ông ta bật ngửa ra sau kêu cứu. Tôi chồm tới rút kéo ra và đâm liên tiếp cho đến khi ông ta hết cựa quậy thì sực tỉnh. Hoảng sợ, tôi bỏ chạy. Tôi sợ các con ông về báo quan. Họ sẽ đuổi theo truy bắt. Tôi chạy miết vào rừng sâu.
Ngày đi, đêm nghỉ, cứ chạy mãi cho đến khi không còn biết gì nữa. Khi tỉnh lại thấy toàn thân đau nhức. Lờ mờ nhớ ra mọi việc, chập chờn thấy bóng người, tôi hoảng sợ vùng lên tháo chạy ra ngoài.
Ùm! Tôi đã rơi xuống hồ nước sâu. Không biết bơi, tôi hoảng hốt kêu cứu.
Một ông lão bước ra chuyền cành cây kéo tôi lên, không hỏi han gì, ông bỏ đi vào hang động. Thì ra tôi từ nơi đó chạy ra. Mặc dù khoảng cách giữa hang động và vực nước là không gần nhưng vì quá hoảng sợ nên tôi lao thẳng xuống nước.
Tôi lần dò vào trong hang động. Ông lão đã chuẩn bị cho tôi một số trái cây rừng. Tôi được ông cho ở lại.
Những ngày tiếp theo, trong giấc ngủ chập chờn tôi lo sợ người ta đến bắt tôi, tôi thấy bàn tay đầy máu. Đôi mắt ông nhà giàu trân trối nhìn tôi, ánh mắt vừa phẫn nộ vừa van xin, tôi hét lên và vùng chạy.
Lại ùm một tiếng. Ông lão cứ như biết trước lại ra cứu tôi lên.
Sau nhiều lần như thế, tôi mới kể ông lão mọi việc. Ông lão nói:
- Chỉ vì một miếng ăn mà con lại giết người?
Tôi gượng gạo trả lời:
- Con rất đói, con cũng không muốn giết người. Tại ông ấy bức ép con quá.
Ông lão nói:
- Đói thì vào rừng kiếm trái cây rừng mà ăn, ta ở đây đã 40 năm rồi có bị đói chết đâu. Con người ngoài kia bạc ác lắm. Đã giết cả nhà ta, ta đã từng nghĩ sẽ trả thù nhưng trả thù ai đây? Ai cũng thế cả. Ngay cả ta cũng suýt bị họ giết, may nhờ một nhà sư cứu mạng. Nhà sư đã nói oan oan tương báo biết bao giờ mới dứt. Dạy ta biết nghiệp quả luân hồi. Nhà sư còn khuyên ta “Con hãy yêu thương chính kẻ thù của con”.
Quả thật ta không sao hiểu được, làm sao ta không thù hận những người giết vợ con ta cho được. Nhưng ta cũng không thể trả thù phải trốn vào rừng sâu sống. Làm bạn với núi rừng, giờ thì mối thù hận trong lòng ta cũng nguôi ngoai nhưng ta cũng không sao hiểu được làm sao có thể yêu thương kẻ thù của mình? Ông lão lẩm bẩm “Làm sao có thể yêu kẻ thù của mình?”.
Một lúc sau, ông lão lại nói:
- Thôi, ngươi xuống đây, ta dạy ngươi bơi, ta không thể cứu ngươi mãi được.
Rồi ông lão cũng mất bỏ tôi lại một mình giữa núi rừng. Tôi đã có thể kiếm trái cây rừng để sống.
... Những đêm tối, tiếng chân người đuổi bắt, bàn tay đầy máu và ánh mắt cứ đeo đuổi. Giật mình tỉnh giấc, tôi trằn trọc và nghĩ về lời nhà sư truyền lại “Con hãy yêu thương chính kẻ thù của mình”.
Ông lão ơi! Khi có được đóa vô ưu, con đã hiểu được lời nhà sư truyền dạy lại ở trong tiền kiếp “Con hãy yêu thương chính kẻ thù của con”.
Quả thật kẻ thù của con rất đáng thương. Họ sống đau khổ, hận thù. Con yêu thương họ như chính bản thân con nên sống an lạc, hồn nhiên.

Nay, con sẽ vì họ mà chết để xóa đi hận thù trong lòng họ. Dẫu biết rằng tạo tội cho họ. Nhưng sống khổ đau trong hối hận vẫn dễ chịu hơn sống trong hận thù. Hết kiếp về Địa ngục, con sẽ mang ánh sáng an lành đến với họ. Những mong họ đừng có hoảng loạn, bỏ chạy nhưng con tin rằng họ sẽ cùng con thắp sáng cõi tối tăm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét