Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013

Làm người có ích

Kiếp này, tôi thọ sinh mang thân gái. Ba mẹ tôi bỏ rơi tôi ở một gốc sứ trước cổng một cái am lá nhỏ khi trời còn tờ mờ sáng. Lúc đói bụng, tôi khóc lên, ni cô trong am đã bế tôi vào. Tôi sống nhờ nước cơm và cháo loãng.
Đến năm tôi lên chín, một lần đi ra ngoài sư cô đã bị người xấu bức hại và giết chết. Tôi đã khóc vật vã ngất đi nhiều lần. Mọi người giúp tôi chôn cất ni cô trong một cái hố sâu cách am lá không xa. Thầy tôi được quấn trong đôi ba chiếc chiếu cũ rách được đặt xuống và lấp đất lại. Tôi gào khóc chạy đến bới tung đất lên. Mọi người kéo tôi ra, tôi vùng vẫy gào khóc rồi lại ngất.
Đến chiều tôi tỉnh lại, vẫn còn nghe tiếng khóc xung quanh. Ba đứa bé khác nhỏ hơn, mắt đứa nào cũng đỏ hoe, sưng húp. Chúng cũng là những đứa trẻ giống như tôi bị ba mẹ bỏ rơi. Thầy tôi đã nhặt về nuôi dạy. Tôi gắng gượng không khóc nữa. Đã có một mâm cơm nhỏ được bày sẵn. Chắc là của một người tốt bụng nào đó đã chuẩn bị cho tôi cùng mấy đứa em. Tôi an ủi bọn trẻ và cùng ăn với chúng.
Dọn dẹp xong, tôi bảo bọn chúng đi ngủ, tôi cũng đi nằm. Giấu mặt trong chiếc mền cũ vá chằng chịt tôi rưng rưng khóc.
Không ngủ được, tôi lần ra nấm mộ thầy quỳ xuống khóc. Một lúc sau, cả ba đứa em đều ra ngồi cạnh. Đứa nào cũng khóc. Giữa một đêm dài lạnh lẽo, tĩnh mịch bốn đứa trẻ ngồi khóc bên nấm mộ mới đắp. Quang cảnh thật thê lương.
Bọn chúng tôi ở lại trong am lá đào khoai, hái rau sống qua ngày. Có những người tốt bụng thi thoảng vẫn ghé sang cho thêm gạo, thêm rau. Tôi là đứa lớn hơn nên được họ chỉ bày cách cuốc đất trồng khoai trồng bắp. Lớn lên một chút, tôi biết trồng lúa. Các em tôi giờ cũng lớn, cũng đỡ đần tôi nhiều việc. Am lá hư đổ, chúng tôi  đã kiếm cây kiếm lá dựng một cái am lá lớn hơn.
Chúng tôi vẫn nhớ những việc thầy đã làm, chúng tôi mang những đứa trẻ bị bỏ rơi về nuôi chúng khôn lớn. Lớn lên, một số ở lại dựng thêm nhiều am lá cho bọn trẻ mồ côi. Một số khác rời đi lập gia đình. Lâu lâu, cả gia đình họ ghé lại thăm, chúng tôi rất thương yêu nhau.
Tôi đã già yếu và lâm bệnh nặng. Những đứa trẻ ngày xưa giờ đã là những ông già, bà lão. Tôi nằm trên một chiếc giường tre. Họ đứng quanh, không ai nói một lời.

Tôi đưa mắt nhìn họ rồi chìm sâu vào trong giấc ngủ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét